[Yến Ca Hành ] Đệ tam chương : Tương Liếc Nhận Huyết Đều – 10

Posted on Tháng Bảy 26, 2011

3


Yến ca hành

Tác giả : Flyshazi

Thể loại : Thích Cố  đồng nghiệp văn , nhất công nhất thụ , cường  mĩ thụ , mặt dày công

Edit : Tịch

Đệ tam chương : Tương Liếc Nhận Huyết Đều

Mĩ nhân thật là ảo quá trời là ảo đi !!!

10 – Thiên vân thập tam kiếm

 

Sáng sớm, tia nắng ban mai len lỏi mà vào, cây trong rừng có  một phen tươi mát khí tức.
Sáng sớm tinh mơ  trong rừng cây cối cũng không phát ra tiếng lá bay xào xạc, cũng không có tiếng chim hót trùng khiếu, phá lệ thanh tịnh.
Trong rừng có người, hai người.
Một người bạch y, một người thanh sam.
Bạch y anh lãng, Thanh sam tuấn tú.
Chính thị Thích Thiếu Thương cùng Cố Tích Triều.
Đi qua hết phiến rừng cây, liền có thể đến Hà môn ,liền có thể hoàn thành giao phó của Hà Tiếu Ngã.
Vấn đề chính là  có thể hay không thuận lợi đi qua phiến rừng cây này ?
Đi vào  sâu trong rừng, dường như tất cả đều rất thuận lợi, Thích Thiếu Thương đột nhiên dừng lại, nhẹ nhàng lôi kéo tay Cố Tích Triều, hơi di chuyển môi, thấp giọng nói: ” Có mai phục.”
Cố Tích Triều giương mắt nhìn hắn một chút, diệc thấp giọng nói: “Ba người. bên phải trên cây một người, bên trái trên cây cùng sau cây hai người.”
Thích Thiếu Thương gật đầu, tay phải vươn một ngón tay chỉ chỉ Cố Tích Triều, tay trái vươn hai ngón chỉ chỉ chính mình.
Cố Tích Triều minh bạch ý tứ của hắn, gật đầu.
Thích Thiếu Thương đột nhiên một tiếng huýt sáo dài, hai người cấp tốc tách ra.
Một đoàn bóng trắng mang theo hàn quang hướng về cái cây bên phải , hét thảm một tiếng, trên cây rớt xuống một người , song song bên trái cũng truyền đến hai tiếng kêu thảm thiết.
Bóng trắng lượn vòng trở về, Cố Tích Triều năm ngón hợp lại, lập tức tiếp được. Lúc này hắn đột nhiên thấy có chút không ổn, không kịp nghĩ nhiều, ngay tại chỗ đả nhào lộn một cái đi ra ngoài.
Đứng dậy, mới phát hiện vừa nơi vừa đứng dĩ đột ra một loạt trúc đinh, mà Thích Thiếu Thương cũng vừa hiểm hiểm né qua một cái lưới võng  đầy cương châm.
Thích Thiếu Thương đi lên tiền lật xem một chút thi thể ba người, thẳng đứng dậy đến, nói rằng: ” Có lẽ là tam huynh đệ.”
Cố Tích Triều gật đầu, ” Quả nhiên.”
Đang muốn kế tục đi về phía trước, hai người đột nhiên cùng nhau dừng lại, liếc mắt ( đưa tình )  nhìn nhau .
Thích Thiếu Thương quay về phía cánh rừng, cất cao giọng nói: ” Hai vị, bây giờ cũng nên đi ra a.”
Đang nói, trong rừng truyền ra một trận tiếng cười, có hai người tại trong tiếng cười đi ra.
Hai người kia, nếu như tách ra mà gặp , ai cũng sẽ không bả bọn họ liên tưởng đến nhau .
Một người trong đó, khí chất phú quý, quần áo cũng đẹp đẽ, thái độ du dương thong dong, dáng tươi cười thân thiết hiền lành, thoạt nhìn tựa như một thương nhân biết cách làm giàu, tiếng cười vừa rồi chính là hắn vọng lại. Thế nhưng Thích Thiếu Thương cùng Cố Tích Triều đều biết người này tuyệt không đơn giản, bất khả khinh thường.
Người còn lại là một thanh niên nam tử cao gầy,mái tóc bó buôc lên cao, vẩng trán dày rộng;đôi  mắt sâu thẳm. Cả người cao ngạo, cô tuyệt. Tay phải của hắn nắm một thanh bạch ngọc bàn kiếm, kiếm tại trong vỏ, nhưng lại làm cho cảm giác được khí chất thanh bần , cùng  kiêu ngạo như chủ nhân của nó.
Nguyên lai người nam tử kiêu ngạo này chính là một người quen dùng tay trái.
Chẳng hiểu vì sao, Thích Thiếu Thương vừa thấy người này thì có một loại cảm giác rất kỳ quái, nghĩ rằng giữa  bọn họ bây giờ không thể tránh khỏi sẽ  đánh một trận, mà người nam tử này dường như vì trận chiến này mà đã chuẩn bị hồi lâu.
Bất chợt người có vẻ như thương nhân kia vỗ tay cười nói: ” hai vị hảo thân thủ, hảo nhĩ lực!”
Thích Thiếu Thương thản nhiên nói: ” Hai vị cũng không đơn giản.”
Thương nhân vẫn như cũ cười nói: ” Các hạ chính là người được giang hồ xưng  tụng ‘ Cửu hiện thần long ’  Thích Thiếu Thương Thích đại hiệp  ?”
Thích Thiếu Thương không chút khách khí mà phản vấn: ” Ngươi là Hà Ứng Cầu?”
Hà Ứng Cầu ha hả cười, ” Được Thích đại hiệp để mắt, chính thị là ta .”
Thích Thiếu Thương đột nhiên nói: ” Các ngươi ở đây phục kích chúng ta là vì lý do gì ?”
Hà Ứng Cầu vội vã xua tay, ” Thích đại hiệp ngươi hiểu lầm .”
Thích Thiếu Thương cười nhạt, chỉ vào thi thể của Hà thị tam huynh đệ trên mặt đất, ” Hiểu lầm, những thi thể này lẽ nào cũng là hiểu lầm? Lẽ nào cả ba người này không phải ngươi Hà đại gia phái tới sao?”
Hà Ứng Cầu cười làm lành nói: ” Ba người kia xác thực là người của chúng ta Hà gia, bọn họ không hiểu chuyện mạo phạm Thích đại hiệp, đã chết cũng là xứng đáng. Nhưng đó cũng không phải là chủ ý của ta.”
Thích Thiếu Thương nheo mắt nói: ” Đã như vậy, chuyện này sẽ không cùng ngươi tính toán nữa. Chúng ta còn có chuyện quan trọng trong người, cáo từ.”
Hà Ứng Cầu nhất vươn tay, ” Thích đại hiệp thỉnh chờ chút.”
Thích Thiếu Thương ánh mắt phát lạnh, ” Thế nào, ngươi muốn ngăn cản chúng ta?”
Hà Ứng Cầu nói: ” Sao dám. chỉ là muốn cùng Thích đại hiệp đàm bút buôn bán.”
Thích Thiếu Thương cười cười, ” Ngươi thật sự giống như thương nhân, ” dừng một chút, thu hồi cười, lạnh lùng nói: ” đáng tiếc ta không phải một thương gia.”
Hà Ứng Cầu vội nói: ” Thích đại hiệp đừng vội cự tuyệt, ” nói xong xuất ra một vật, cười nói: ” Ta biết  những thứ châu báu kia Thích đại hiệp tất nhiênkhông thèm để trong mắt, nhưng viên dạ minh châu này  chính là lấy từ Đông Hải, có thể tránh bách độc, lại khả giải bách độc, chính là vật mà mọi người trên giang hồ tha thiết ước mơ. Thích đại hiệp nghĩ như thế nào?”
Thích Thiếu Thương gật đầu, ” Đích thật là một bảo vật. ngươi nghĩ muốn cái gì?”
Hà Ứng Cầu cười cười, ” Ta suy nghĩ muốn chỉ có bàn long trượng mà thôi. Ta cũng biết Thích đại hiệp bị người ủy thác, muốn đem nó giao cho Hà gia chúng ta. Dọc theo đường đi, Thích đại hiệp cũng khổ cực nhiều , chúng ta Hà gia vô cùng cảm kích, chuyện còn lại cũng không dám tái làm phiền, chỉ cần Thích đại hiệp đem bàn long trượng giao cho ta, khỏa dạ minh châu  này chính là cấp Thích đại hiệp làm tạ ơn lễ.”
Thích Thiếu Thương cũng cười cười, ” Nghe nói chính là một cọc buôn bán rất có lời .”
Hà Ứng Cầu cho rằng đối phương đã có ý định, âm thầm thở dài một hơi, cười nói: ” Như vậy, Thích đại hiệp……”
Thích Thiếu Thương kế tục cười nói: ” Chỉ tiếc, ta đã đáp ứng người khác đem bàn long trượng giao tận tay Hà Thái Tuyệt. Còn lại bất luận kẻ nào đều không được, nhất là ngươi Hà Ứng Cầu.”
Hà Ứng Cầu sắc mặt biến lại biến, rốt cục giận tái mặt, hung hăng nói: ” Thích Thiếu Thương, ngươi là rượu mời không uống muốn uống rượu phạt. Như vậy gian ngoan mất linh, đừng trách ta không khách khí.”
Thích Thiếu Thương vẫn là cười, hào vô tình nói: ” Chỉ bằng ngươi?”
Hà Ứng Cầu hựu nở nụ cười, ” Ta cũng biết chính mình không phải đối thủ của ngươi, cho nên riêng thỉnh một bằng hữu đến.”
Thích Thiếu Thương thu hồi dáng tươi cười, nghiêm túc mà nhìn về phía thanh niên cao cao gầy sấu kia , ” là ngươi?”
Thanh niên ôm kiếm chậm rãi đi ra.
Hà Ứng Cầu tại phía sau cười nói: ” Vị bằng hữu nãy của ta, họ Đường, goi là  Đường Thập Tam.”
Thích Thiếu Thương lẳng lặng mà nhìn hắn, sau đó hỏi: ” Các hạ họ Đường? Cùng thục xuyên Đường môn có thể có quan hệ?”
Đường Thập Tam mở miệng, thanh âm cũng là cao ngạo băng lãnh đạm, ” ta từ một chi khác của Đường gia.”
Thích Thiếu Thương liền  nghi hoặc mà nhìn một chút thanh kiếm trong tay hắn.
Đường Thập Tam thản nhiên nói: ” Cũng không phải tất cả người của Đường gia đều thích dùng ám khí và độc. ta tứ trước đến nay tựu chỉ thích kiếm.” hắn nói  xong cúi đầu khẽ vuốt thanh kiếm trong lòng , nhãn thần lập tức ôn nhu xuống, dường như vật mà  hắn đang xoa chính là người yêu mà hắn lưu luyến si mê suốt đời.
Thích Thiếu Thương gật đầu, lại nói: ” Các hạ muốn cùng tại hạ động thủ?”
Đường Thập Tam ngẩng đầu, nhãn thần lần thứ hai băng lãnh, ” Không sai.”
Thích Thiếu Thương hỏi: “Tại hạ có từng đắc tội với ngươi?”
Đường Thập Tam lắc đầu, ” Chưa từng.”
” Giữa ngươi và ta có ân oán?”

“Không “
” Có cừu oán?”
” Cũng không cừu.”
” Như vậy các hạ vì sao nhất quyết cùng tại hạ động thủ?”
” Bởi vì ngươi rất  nổi danh, mà ta mà ta nghĩ muốn rạng danh .” Đường Thập Tam lạnh lùng mà giơ lên bạch ngọc kiếm trong tay , ” Chỉ cần giết ngươi , đủ để ta  danh chấn thiên hạ.”
Thích Thiếu Thương cười khổ, ” Nổi danh quả nhiên không phải là chyện gì tốt đẹp .”
Đường Thập Tam nói: ” Rất nhiều người lại mong muốn có thể vì danh sở luy, bởi vì chỉ có điều đó mới chứng tỏ được hắn rất nổi danh .”
Thích Thiếu Thương trong giây lát nghĩ đến cái gì, liền hỏi nói: ” Gần nhất trong chốn võ lâm quật khởi một kiếm thủ tuổi còn trẻ ,hắn liên tiếp khiêu chiến núi Thanh Thành ‘ Thanh quang đạo nhân ’, phái Hoa Sơn sư phụ      Khâu Ngô sư lão tiền bối, tuyết sơn kiếm phái Lê Kính Thu Lê nữ hiệp, còn có phong vân tiêu cục Vương Bất Vi Vương đại hiệp, cùng với đàm tiếu cốc  cốc chủ Ân Liễu Ám sau đó  thành danh một kiếm khách. Chẳng người này cùng các hạ có thể có liên quan?”
Đường Thập Tam ngẩng đầu lên, đôi mắt lãnh ngạo cũng lộ ra một tia đắc ý, ”    Không sai, người kia chính là ta.”
Thích Thiếu Thương gật đầu, ” Quả nhiên.”
Đường Thập Tam đột nhiên nói: ” Ngươi cũng biết ta vì sao gọi là Đường Thập Tam?”
Thích Thiếu Thương vấn: ” Vì sao?”
Đường Thập Tam nói: ” Bởi vì kiếm pháp của ta gọi là ‘ Thiên vân thập tam kiếm ’.Những người ngươi vừa nói đều rất lợi hại, đáng tiếc bọn họ chỉ có thể ở trong tay ta đi đón được mười kiếm. Bất quá, ta thấy ngươi so với bọn hắn lợi hại hơn nhiều, nói không chừng có thể làm cho ta xuất ra hết mười ba kiếm.” Nói đến đây, con mắt của hắn đã phát ánh quang, một loại quang mang thập phần hưng phấn kích động.
Thích Thiếu Thương suy nghĩ một chút, lại nói: ” Các hạ khiêu chiến tại hạ tiếp thu. Thế nhưng hiện tại lại có chuyện quan trọng trong người, các hạ có thể hay không chờ tại hạ hoàn thành giao phó của bằng hữu, trở lại quyết một trận chiến này?”
Đường Thập Tam lắc đầu, ” Không thể.” sau đó chỉ chỉ Hà Ứng Cầu, ” Ta nợ hắn một cái nhân tình, cho nên ta đáp ứng hắn, nếu như ngươi bất năng tiếp thu  buôn bán hắn đưa ra, ta sẽ cùng ngươi động thủ.”
Thích Thiếu Thương ngẩng đầu nhìn nhìn Hà Ứng Cầu, hắn chính cười đến tượng như một  thương nhân làm được nhất bút hảo buôn bán. Thích Thiếu Thương thở dài, ” Xem ra, hôm nay một trận chiến này không thể tránh được liễu.”
Đường Thập Tam gật đầu, ” Không sai. trận chiến này ta đã mong đợi thật lâu.”

Thích Thiếu Thương đột nhiên quay đầu lại nhìn Cố Tích Triều, Cố Tích Triều liền đối với hắn hơi gật đầu, thối lui đến một bên.
bên kia Hà Ứng Cầu cũng hợp thời thối lui.

Thích Thiếu Thương huýt sáo dài một tiếng, trong mắt kiên quyết bùng cháy mạnh, nhìn chằm chằm kiếm của Đường Thập Tam, gằn từng chữ: ” Nếu đã như thế, rút kiếm của ngươi ra.” Hắn khi bắt đầu nói câu  thứ nhất liền bắt đầu rút kiếm, đợi được hắn nói xong tối hậu một chữ, kiếm mới bạt tẫn.
Hắn nói, nói rất chậm; kiếm của hắn, vung càng chậm, hơn nữa chém rất tỉ mỉ, rất thận trọng.
hắn tự thắt lưng bạn rút ra hắn đích kiếm, kiếm phong bạch thắng tuyết, kiếm tác long ngâm, thập phần động nhân.
Đường Thập Tam rút kiếm cũng rất phóng khoáng.
Khi Thích Thiếu Thương bắt đầu rút kiếm, hắn không nhúc nhích; Thích Thiếu Thương kiếm đã rút ra phân nửa, hắn vẫn là không nhúc nhích.
Đợi được Thích Thiếu Thương tối hậu một chữ nói xong, hắn mới bắt đầu rút kiếm.
Nhưng, đương lúc Thích Thiếu Thương rút được kiếm ra , kiếm của hắn cũng đã ra khỏi vỏ.
Kiếm đều đã xuất, hai người lại cũng không có lập tức động thủ.
bọn họ đều đang đợi, chờ một người động thủ, chờ  một cơ hội.
Cao thủ quyết chiến, thắng bại thường thường chỉ là trong nháy mắt, ai có thể nắm được người đó có thể đạt được tiên cơ chiến thắng.
Có đôi khi, tiên phát chế nhân( ra tay trước nắm được thượng phong ), phản thành đi sau mà tới trước.
Thích Thiếu Thương không thể nghi ngờ chính là một cao thủ, hắn phảng phất chỉ là tùy tùy tiện đứng ở nơi đó, kiếm của hắn phảng phất cũng là tùy ý mà chỉ vào, nhưng toàn thân trên dưới lại tìm không được một tia kẽ hở.
Thế nhưng, khi hắn nhìn Đường Thập Tam, trong mắt cũng phải lộ ra một tia bội phục.
Đường Thập Tam đứng ở nơi đó, dường như hoàn toàn không có gì đặc biệt, nhưng Thích Thiếu Thương biết, đó là tư thế tốt nhất, lui khả thủ, tiến khả công.

Hai người giằng co một lúc lâu đột nhiên, Đường Thập Tam phát hiện tay  Thích Thiếu Thương lộ ra một tia kẽ hở, thoáng qua trong chớp mắt.
Nhưng mà dù chỉ là trong nháy mắt cũng đã đủ, Đường Thập Tam ngay trong nháy mắt nắm bắt thời cơ, dĩ nhất chiêu” Hắc vân áp thành” tấn công tới.
Đường Thập Tam chính là người của thục xuyên Đường môn.
Thục xuyên Đường môn từ trước đến nay dùng ám khí cùng độc dược mà độc bộ giang hồ võ lâm.
Đường Thập Tam tuy là người của Đường môn, cũng chỉ là trực hệ.
Đường môn lại thập phần chú trọng bối phận đẳng cấp chi hệ. trong chốn võ lâm rất nhiều gia tộc thành phái đều là như vậy.
Đường Thập Tam biết, vô luận chính mình nỗ lực như thế nào đi nữa, cũng vĩnh viễn không có khả năng tiếp xúc ám khí cùng độc dược nhất thần bí nhất tinh diệu nhất trong gia tộc, nói như vậy, hắn vĩnh viễn cũng không có cơ hội trở thành trực hệ tiền bối cao thủ siêu việt của Đường môn, như vậy hắn vĩnh viễn cũng chỉ có thể trốn ở dưới cái bóng uy danh của Đường môn , làm một người an an phận phận ở Đường gia .
Nhưng, Đường Thập Tam không cam lòng, hắn từ nhỏ liền mong muốn tương lai có thể xuất dầu, danh dương tứ hải, người trên giang hồ điều không phải bởi vì nhắc tới hắn mà nghĩ đến Đường môn, mà là bởi vì nhắc tới Đường môn tự nhiên đã nghĩ đến hắn.
Vì vậy, hắn từ ngay từ đầu, sẽ không có  giống như Đường môn đệ tử học tập trong gia tộc xuất sắc nhất ám khí cùng độc, mà là tuyển trạch luyện kiếm.
Hắn luôn luôn cho rằng bản thân rất có năng khiếu trời cho, không nên bị mai một.
Hắn luôn luôn rất tự tin đối với chính mình, cũng luôn luôn rất năng chịu khổ.
Để luyện kiếm, hắn một người tại trên núi, gần tới hai mươi năm.
Hai mươi năm, bao nhiêu ngày đêm trôi qua, hắn một người, tại trên núi, nhìn mặt trời mọc rồi lặn, triều khởi triều lạc. làm bạn với hắn , ngoại trừ gió núi trăng lạnh, cầm điểu dã thú, liền chỉ có thanh kiếm trong tay hắn.
Mãi đến hắn tại nhật ngày đêm dạ cô độc tịch mịch , tại thời gian  một mình đối mặt với tự nhiên , lĩnh ngộ ra” Thiên vân thập tam kiếm” , rốt cục hắn mới hạ sơn.
Hắn bất năng chờ, hắn sớm bị dục vọng thành danh làm cháy sạch tâm trí.
Hắn liên tiếp khiêu chiến liễu năm vị kiếm thuật danh gia, chứng minh được tài năng của mình , nhưng rồi vẫn cảm thấy thiếu , thiếu , thiếu .
Nếu hắn có thể đánh bại Thích Thiếu Thương, giang hồ võ lâm, người người đều xưng tụng đại danh đỉnh đỉnh Thích Thiếu Thương, hắn mới chính thức năng chứng minh chính mình.
Trận chiến này, hắn  hi vọng đã lâu lắm, lâu lắm……

Đường Thập Tam một chiêu” Hắc vân áp thành” công tới, bầu trời vốn đã u ám trong nháy mắt phảng phất như phủ đầy mây đen, mây đen cuồn cuộn mà đến, phô thiên cái địa, làm như cuồng vọng đem thành tường cũng phá hủy.
Thích Thiếu Thương khinh câu khóe miệng, không chút hoang mang, tay phải run lên thân kiếm, nhất chiêu” Vân phá nguyệt đến” , thẳng chỉ trung tâm mây đen, chính thị công kỳ sở tất cứu.
Đường Thập Tam thất kinh, giá mới hiểu được  kẽ hở vừa rồi là do đối phương cố ý bán cho hắn, chính là muốn dẫn hắn xuất thủ trước, vội vã triệt kiếm quay lại phòng thủ, khắp bầu trời mây đen cũng  tan hết.
Thích Thiếu Thương cũng không truy kích, cũng tức khắc dừng kiếm thế.
Đường Thập Tam lùi mấy bước về phía sau , lúc này mới trạm định, nheo lại mắt, ” Các hạ hảo thủ đoạn.”
Thích Thiếu Thương mỉm cười, ” Đa tạ.”
Đường Thập Tam hừ nhẹ một tiếng, ” Vừa rối là ta sơ ý, binh bất yếm trá, ngươi cũng dùng đùa giỡn kế, cũng không cần nương tay cho ta , ta cũng sẽ không lĩnh tình .”
Thích Thiếu Thương khe khẽ thở dài, ” Ta biết rõ, ta nếu truy kích, vị tất tới kịp tránh thoát đường kiếm tiếp theo của ngươi. Ta vẫn chưa đến mức nương tay , ngươi cũng không tất chú ý.”
Đường Thập Tam cười, ” Hảo, thống khoái, ta thích.”
Nói xong, trường kiếm giũ ra khắp bầu trời quang ảnh, nhất chiêu” Tinh không vạn lí” lần thứ hai công ra.
Thích Thiếu Thương không dám sơ ý, mũi chân trên mặt đất một điểm, phi thân dựng lên, toàn thân nhất chiêu”Tthiên tiếp vân đào” tung ra.
Trong nháy mắt, hai người đều bị cuốn vào một mảnh bạch quang kiếm ảnh , kinh cực hiểm cực.

 ***

1 chương nữa thôi nga !!

à mọi người xem cái vid này đi , sao ta thấy ta bệnh quá hà , nhưng

Posted in: Uncategorized