[ Vương gia đích thiếp thân thị vệ ] Phiên ngoại : Nạp thiếp ( hạ )

Posted on Tháng Chín 27, 2010

13


Hôm qua mải coi Nhất Võng Khuynh Tâm nên chưa có làm …. thui ngày mơi post hen !!!!

Cười phi thường duyên dáng !!!

Ta tiếp tục cười !!

Ta vừa cười vừa lui !!

Ta lui

Ta lui

Ta lui lui!!!

Ta vẫn còn đang tiếp tục lui a lui !!

Ta vừa lui vừa né …


….

ta ..chạy !!!!

…..

sờ ri mọi người   , giỡn tí thui

hàng nè    =.=

****

Như thế qua năm ngày, lâm Thanh Vân càng ngày càng  bất an hơn . Vương gia không chỉ có sửa chữa Thu  viện, thậm chí còn tự mình trông coi, xem ra nữ nhân sắp sửa vào cửa  kia  rất được Vương gia  sủng ái . Năm ngày qua Vương gia tuy rằng vẫn là cùng  mình cộng chẩm , lại chưa từng có hướng chính mình cầu hoan , Thanh Vân nghĩ  Vương gia quả  thật  là đã chán ghét hắn rồi , lại không biết nghĩ xem  Vương gia mấy ngày nay mệt tới mức lòng có dư mà lực không đủ. Hắn cũng không nghĩ muốn ở  trong cảm nhận của Vân nhi lưu lại ấn tượng một thằng chồng   mới vừa ra trận liền “Văn chương trôi chảy”  . ( anh í sợ ko đủ sức “chiến đấu “ đây mà , thê thảm cho nhà anh )

Rốt cục ở ngày thứ sáu, Thu viện trang hoàng cũng  hoàn công. Ngày thứ bảy lúc chạng vạng, Vương gia vô cùng cao hứng  đi vào Hi Xuân viên, đem  tiểu thị vệ đang dòm sách mà  ngẩn người  lạp lên.”Vân nhi, đi, ta dẫn ngươi đi xem cái này .”

“A? Cái gì vậy?” Lâm Thanh Vân nhìn thấy Vương gia mấy ngày nay cứ đến đến đi đi như con thoi , nhịn không được có chút cao hứng.

“Ngươi đi thì  sẽ biết.” Vương gia kéo lâm Thanh Vân bước đi, cơ hồ là khẩn cấp muốn khoe khoang với Lâm Thanh Vân thành quả lao động của mình .

Tâm tình vốn hồ hởi của Lâm Thanh  Vân lúc nhìn đến đại môn Thu viện thì tức thì trở nên ảm đạm , nghe nói ngày hôm qua Thu viện đã trang hoàng xong rồi, nói vậy người mới cũng  đi vào trụ rồi đi ? Vương gia khẩn cấp  dẫn chính mình tới gặp người kia như vậy , không biết là dụng ý gì?

Lâm Thanh Vân vô cùng không tình nguyện  bị Vương gia kéo vào Thu viện. Mở ra cửa phòng,Lâm Thanh Vân  còn chưa có chuẩn bị sẵn sàng tâm lý  đối mặt  với tình địch  liền đơn giản giả  đà điểu  trốn lại ở phía sau  Vương gia  .

Vương gia đắc ý  dào dạt  mở ra cánh cửa, thế nhưng không có nghe được thanh âm tán thưởng  của Vân nhi như  trong tưởng tượng , không khỏi  kì quái quay đầu lại, phát hiện Vân nhi thế nhưng tránh ở phía sau chính mình , giống như  e sợ trong phòng có quỷ quái  mà không dám nhìn.

“Vân nhi, mở mắt ra nhìn xem, đây là lễ vật ta tặng cho ngươi  .” Vương gia bất đắc dĩ  đem Thanh Vân từ sau lưng lôi ra .

A? Lễ vật? Không phải tiểu thiếp? Thanh Vân kinh ngạc  mở to mắt, lập tức bị cảnh vật trước mắt  cấp chấn kinh . Thu viện này trước đây là nơi Nhược Hàn trụ , Thanh Vân đã tới một lần, còn nhớ rõ tình cảnh lúc ấy bên trong hôn ám mà lạnh lùng. Nhưng là hắn hiện tại vô luận như thế nào cũng không có thể đem cảnh tượng trước mắt cùng với Thu viện trước kia mà xem như là một nơi .

Chỉ thấy  Thu viện  toàn bộ chính sảnh bị đào ra thành một cái đại trì dài ba thước sâu hai thước, ao bốn vách tường cùng đáy ao dùng đá cẩm thạch màu trắng phô thành , trên mỗi một vách đá ở mặt trì đều tương  một viên  dạ minh châu cực đại  . Trong ao toàn bộ đều là nước trong vắt , còn có rất nhiều khói ấm bốc lên . Bên cạnh ao trang sức  một gốc cây thủy hang đại  san hô , ở  bên cạnh có một tiểu bàn thấp bé , mặt trên  còn đặt   một bộ chén rượu cẩm thạch . Lúc ghé vào bên cạnh ao là có thể lấy chén rượu trên bàn, có thể  vừa uống rượu vừa phao tắm. Từ  trong phòng nhìn xuống đại thất , bên tring đều có màn xuy  mòng trắng phất phơ , giống như  làn váy tiên nữ  , những lúc khởi vũ, đem một cảnh ao sắc này trải như cảnh mộng .

“Đây là… ?” Thanh Vân mở lớn miệng, lại nói không nên lời .

“Đây là lễ vật ta tặng cho ngươi  , Vân nhi có thích hay không?” Vương gia từ phía sau ôm lấy Thanh Vân , ôn nhu nói.

“Cho ta ?” đại não Thanh Vân đã  sắp đình chỉ vận tác .

“Ân, ngươi trước đó không phải oán giận dục dũng quá nhỏ sao ? Cho nên ta liền tạo một cái đại  dục trì cho ngươi.” Vương gia đương nhiên nói.

Thanh Vân đầu đầy hắc tuyến  nhìn Vương gia, ta nói như vậy là bởi vì ngươi không nên cứ nhào vào dục trì nằng nặc đòi cùng ta  tắm rửa được không?

“Ngươi trang hoàng Thu viện chính là muốn tạo đại dục trì tặng ta ? Không phải vì  muốn nạp thiếp ?” Thanh Vân rốt cục khôi phục  ý thức .

“Nạp thiếp? Ta khi nào thì muốn nạp thiếp ?” Vương gia nghe đến tin tức  làm cho hắn kinh hồn táng đảm   lập tức sáng tỏ ngay. Không biết tên hỗn đản  nào hướng   Vân nhi bảo bối nói xạo  rằng  mình muốn nạp thiếp, quả thực  là đại tội không thể tha thứ.

“Người ta nói ngươi ở ngoài phủ  mua một tòa nhà an trí  một  kỹ viện  nữ nhân, ta nghĩ đến ngươi muốn trang hoàng Thu viện là muốn đem nàng tiếp tiến vào mà.” Thanh Vân ngượng ngùng nói.

“Nào có kỹ viện  nữ nhân nào ? Ta tuyệt đối không có. Trước đó vài ngày ta là ở ngoài phủ  đặt mua  một tòa nhà, còn không phải bởi vì phân phó của Vân nhi của ngươi sao .” Vương gia có chút ủy khuất nói, không nghĩ tới Vân nhi thế nhưng hiểu lầm hắn muốn nạp thiếp, chẳng lẽ hắn thật sự không hiểu chính mình đối hắn là thực tâm  thực dạ sao?

“A?Phân phó của ta ? .” Thanh Vân  biểu tình nghi hoặc hỏi .

“Chính là  cái tên Lam Thường kia a? Trước đó ngươi nói  muốn ta hảo hảo an trí Lam Thường, ta cũng chỉ là mua tòa nhà dưỡng  hắn thôi  .” Vương gia bất mãn nói, chính mình  chính là không tính toán bỏ qua cho Lam Thường , hắn dù sao cũng là đồng đảng của phản tặc, lần trước không có giết hắn cũng rất từ bi . Nhưng Vân nhi lại nói với mình , Lam Thường là một người đáng thương, trước kia cũng đã từng chiếu cố quá hắn , muốn cho ta  phải phải hảo hảo an trí hắn , thành ra  không có biện pháp, bị “Thê quản nghiêm”  Vương gia đành phải đem Lam Thường một lần nữa cứu đi ra, mua một tòa nhà an trí hảo. Dù sao, đường đường Lộc thân vương phủ dưỡng  một người rảnh rỗi vẫn là không thành vấn đề đi  .

“A, là như vậy sao  ?” Thanh Vân phi thường mắc cỡ  gãi gãi đầu, nhưng là vẫn là có chút lo lắng hỏi: “Ngươi về sau có thể hay không còn muốn cưới vợ hoặc là nạp thiếp?”

“Ta có Vân nhi như vậy đủ rồi,  không cần tìm mấy nữ nhân tiến vào làm phiền ta.” Vương gia thái độ kiên quyết nói.

“Chính là ngươi không nghĩ muốn đứa nhỏ sao?” Thanh Vân lo lắng nói, ai lúc già lại không nghĩ muốn con cháu cả sảnh đường, hầu hạ dưới gối a.

“Vân nhi chẳng lẽ muốn giúp ta sinh một đứa?” Vương gia vui đùa nói.

Thanh Vân không khách khí  trừng mắt nhìn Vương gia một cái, “Ta chính là một nam nhân.”

“Ta biết.” Vương gia ôm lấy lâm Thanh Vân, dùng thanh âm vững vàng mà lại ôn nhu nói: “Vân nhi, khi ta lựa  sẽ lưu lại  bên cạnh ngươi cả đời , ta liền chặt đứt ý niệm muốn có con nối dõi . Vương thất  vấn đề con nối dòng  căn bản không cần ta quan tâm, loại sự tình này giao cho Thất đệ phiền não là được rồi . Dù sao phụ hoàng mẫu hậu đều đi về cõi tiên , cũng không ai bức ta, ta việc gì phải  tân tân khổ khổ  nơi nơi tìm phiền  a. Vân nhi, lòng ta  rất nhỏ rất nhỏ, chỉ có thể  chứa được ngươi một người, ngươi cũng phải trong lòng chỉ chứa mỗi mình ta , được không ?”

“Lộc, ” Thanh Vân cảm động  nhìn Vương gia, “Thực xin lỗi, ta mấy ngày nay hiểu lầm ngươi .”

Vương gia dù sợ vợ thì vẫn là một người thông minh, nhìn  Thanh Vân giải thích, lập tức bắt lấy bím tóc của Thanh Vân  , đem ba phần ủy khuất giả  giả bộ thành thập phần, “Vân nhi, ngươi không tin tưởng vi phu, vi phu thực thương tâm, ngươi bồi thường ta như thế nào đây ?”

Vân nhi bị Vương gia dùng lời nói đầy  ý tứ ám chỉ  cực kì hàm xúc cùng ánh mắt biểu tình cơ khát  giống như lang hổi đói dòm mình , cũng không chú ý tới chuyện  Vương gia tự xưng “Vi phu” , vội vàng nói: “Ngươi đói bụng đi, ta đi nấu cơm cho ngươi ăn.” Nói xong nhanh như chớp bỏ chạy  đi ra ngoài.

Vương gia thê thê thảm thảm  nhìn bóng dáng Vân nhi lạc chạy  , nghĩ thầm,rằng  đều cả bảy tám ngày chưa ăn , hắn đương nhiên rất đói bụng . Hắn vốn nghĩ muốn tại trong dục trì này hảo hảo ăn no một chút cho thỏa . Nghĩ tình cảnh Vân nhi toàn thân trống trơn  nằm ở bên cạnh  ao cùng chính mình làm tình, Vương gia  máu mũi thiếu chút nữa cuồng phun .

Không có biện pháp, đành phải ăn cơm trước, bổ sung xong thể lực , liền đến nơi đây hảo hảo  ăn một chút món điểm tâm ngọt ngào mang  tên là “Vân nhi tiểu thị vệ”  …

. . . Hoàn. . .

Hai phút quảng cáo : Dịch tỉ , ta yêu nàng ,Công Tử  Hoan Hỉ ta ái người !!!!!!!!

1 phút quảng cáo cho tập tiếp theo : tập sau  anh Vương Gia oai phong lẫm liệt sẽ nối bước đàn anh đi trước , thể hiện phẩm chất người chồng gương mẫu trong gia đình ..phẩm chất gì ? Ba ngày sau sẽ rõ , hẹn gặp lại !!!!

Posted in: Uncategorized