[ vương gia đích thiếp thân thị vệ ] Chương 4 : Người hầu

Posted on Tháng Chín 6, 2010

2



Ngày hôm sau lúc  giữa trưa  , Đồng Quế  lay ta tỉnh lại .

Ta thấy   Đồng Quế thần tình lo lắng  , còn chưa  hiểu được sao lại thế này, đã bị Đồng Quế    kéo vào  dục dũng.

Đồng Quế    một bên giúp ta tẩy  thân mình một bên nói với ta: “Vương gia tối hôm qua không phải phân phó ngươi chiều nay theo hắn đi làm việc  sao? Ngươi như thế nào ngủ đến bây giờ . Mau, Vương gia đang  dùng cơm trưa, ăn xong mới  đi. Ngươi chạy nhanh gột rửa, sau đó đi hầu hạ.”

Ta bị nàng kéo vào trong nước nên cũng đã tỉnh, tuy rằng không phải lần đầu tiên để cho nàng giúp ta tẩy thân mình, nhưng ta cũng là nhịn không được đỏ mặt .

Đồng Quế  không thèm để ý đến cái mặt đỏ của ta , dùng tốc độ nhanh  nhất đem ta toàn thân cao thấp chà rửa . Sau đó tha ta ra ngoài đem một khối bố lau khô tịnh , xoay người giúp ta từ tủ quần áo lấy ra một bộ quần áo màu xanh bụi .

Ta một bên mặc quần áo một bên nghe Đồng Quế    lải nhải. Đồng Quế  tựa hồ thực lo lắng cho ta,nàng bình thường ít ngôn quả ngữ   hôm nay lại triệt để nói  không ngừng. Cái gì nhất định phải xem sắc mặt của Vương gia mà  làm việc, Vương gia phân phó cái gì thì làm cái đó,cái  không nên nghe thì đừng nghe, không nên nhìn thì đừng nhìn, không nên hỏi thì đừng hỏi linh tinh .

Mặc quần áo xong , Đồng Quế vội vàng mang theo ta hướng chính sảnh đi đến. Xuyên qua vài đạo cửa nhỏ, ta mới phát hiện nơi  ta trụ  chính  là nội viện vương phủ gia quyến trụ  , trong lòng cảm thấy một trận khuất nhục, ta thế nhưng  lại bị Vương gia xem như nữ nhân đối đãi .

Đồng Quế   không để ý đến sắc mặt của ta, lôi kéo ta xuyên qua  hoa viên, đi qua chòi nghỉ mát ngày ấy ,đất trống trước chòi nghỉ mát đã  khôi phục bộ dáng ngày xưa , trừ bỏ thiếu mấy tùng hoa diệp thì nhìn không ra có  cái gì bất đồng, hoa tượng của vương phủ quả nhiên lợi hại. Không biết Viên Nhược Hàn  thế nào , thiếu niên quật cường lại gặp phải chuyện  thê thảm như vậy , có thể hay không giống như mặt cỏ này  mau chóng khôi phục? Hày là đã không chịu nổi tra tấn mà chết ?

Đi đến chính sảnh, bị thị vệ thủ ở bên ngoài  báo cho biết Vương gia đã dùng cơm xong , để  cho ta ở bên ngoài chờ.

Thị vệ kia  ta nhận thức được , chính là bình thường cũng không quen thuộc. Ta vài ngày không có về  phòng thị vệ , không lâu lại truyền ra  tin tức ta bị đề bạt làm thiếp thân thị vệ , bọn họ khẳng định đã sớm hiểu được là  ta thượng  giường của  Vương gia  , bởi vậy lúc hắn nhìn thấy ta ,  trong ánh mắt có ánh lên vẻ hèn mọn không che giấu . Ta trong lòng có cực khổ ngôn, bị hắn xem  xấu hổ không chịu nổi, ra một thân mồ hôi lạnh.

Cũng may đợi không lâu, Vương gia liền từ bên trong đi ra . Trường bào xanh đen  tương  kim tuyến, có vẻ càng thêm chói lọi. Tóc dùng một chi ngọc trâm  màu xanh  bó buộc , lộ ra khuôn mặt tuấn mỹ băng hàn  . Tay cầm một chị phiến thanh bạch ngọc vi cốt  ,bên trong  phong lưu lại lộ ra một cỗ uy nghiêm.

Vương gia lạnh lùng liếc mắt quét  lên người thị vệ kia một cái , làm cho hắn cúi đầu. Lại giương tay lên  ý bảo ta đuổi theo , đi nhanh  hướng phía trước, ta vội vàng đi theo sau hắn  .

Trở ra vương phủ, chỉ thấy kiệu màu đỏ bốn người khiêng dựng ở trước cửa . Thấy Vương gia tiến lên đây, kiệu phu lập tức khơi mào vải che , Vương gia thượng  kiệu, phân phó  một câu.

Kiệu phu hô lớn một tiếng “Khởi kiệu “, bốn người liền nâng lên cỗ kiệu, hướng thành đông đi đến.

Ta đi theo cỗ kiệu, cúi đầu, lo sợ bất an  đi theo Vương gia. Những thứ  Đồng Quế  nói còn rõ ràng ở bên tai , ta ngay cả nhìn lén cảnh vật hai bên một chút cũng không dám.

Qua không lâu sau , cỗ kiệu đứng lại  ở  trước cửa một tòa  tiểu lâu ba tầng tạo hình thanh lịch lại không mất khí phái  , đây là trà lâu nổi tiếng nhất trong kinh thành . . . Duyệt Tiên lâu, có “Kinh thành đệ nhất trà lâu ” danh xưng. Không chỉ có bề ngoài khí phái, bên trong  trang hoàng lại cao quý thanh lịch, xa hoa, mỗi ngày xuất nhập trà lâu  đều là  những kẻ  có tiền có thế quyền quý, hoặc là văn nhân mặc khách tài hoa hơn người  , quả nhiên là chỉ có tiên nhân , nhân tài mới xứng lưu đến loại địa phương này a.

Vương gia hạ kiệu, sớm đã có một người đứng chờ ở cửa . Thấy cách ăn mặc người nọ có lẽ  là Duyệt tiên lâu  lão bản, tướng mạo lược hiển bình thường , trong ánh mắt đã có một cỗ tinh quang không bỏ qua  , dáng người hơi béo, cười tủm tỉm  giống Phật Di Lặc trong miếu  , lộ ra một cỗ  khôn khéo đặc biệt của thương nhân.

Vương gia được hắn  dẫn dắt  đi vào lâu ,  lại đột nhiên ngừng lại, quay đầu lại đối với ta  với đang chuẩn bị cùng kiệu phu nhóm tìm địa phương nghỉ ngơi  nói: “Còn không theo mau !”Trong giọng nói lộ ra một cỗ không kiên nhẫn.

Ta hơi hơi ra một thân mồ hôi lạnh, vội vội vàng vàng  đi theo Vương gia . Lão bản vốn không chú ý đến  ta cũng quay đầu lại nhìn ta một chút .

Lúc  ta vừa tới kinh thành  liền nghe nói qua Duyệt Tiên lâu rất nổi danh, có mấy lần đi ngang qua  cũng vụng trộm  đến cửa liếc mắt một cái, cho tới bây giờ không nghĩ tới ta chính mình có thể có một ngày bước vào cánh cửa  cao quý này. Hôm nay vừa thấy, quả thật là không giống bình thường. Lầu một  đại đường  không hề ồn ào giống như những tửu lâu quán trà  khác mà  im lặng  giống  học đường, dưới lầu rõ ràng  chia làm ba khu vực bất đồng , dùng một cái bình phong họa sơn thủy để ngăn cách . Tiến vào đại đường thì có thể nhìn rõ được những người ở bên trong nhưng cũng không đến mức thấy được họ đang làm gì . Đi  gần mới phát hiện bọn họ đang đánh cờ, có người đang vẽ tranh, còn có người ở thấp giọng trao đổi. Duyệt Tiên lâu không chỉ có cung cấp nước trà điểm tâm, còn cung cấp giấy và bút mực, kỳ cầm thư bức tranh và nhiều loại khác . Nơi này dành cho những quan to quý nhân nhàn hạ thoải mái  ,hoặc văn nhân mặc khách ở trong này phẩm trà nói chuyện phiếm, phú thi đánh cờ, hoặc là ba năm bạn tốt xúc tất dài đàm. Trong kinh thành quả thật rất khó tìm thấy nơi nào có loại không khí  im lặng bình thản  như thế này . Mặt khác, hậu trường của Duyệt Tiên lâu cực cứng rắn, rất ít người dám ở trong này nháo sự, người tới cũng bởi vậy mà thập phần chú ý lời nói và việc làm, cho nên Duyệt Tiên lâu này cũng có thể gọi thành một tên khác là “Phong nhã  “.

Lão bản mang theo Vương gia lên  lầu ba, ngừng lại ở trước  một gian trên cửa khắc thanh trúc . Lão bản nhẹ nhàng  gõ vài cái lên cửa, một thanh âm  trong trẻo  từ bên trong truyền ra: Tứ ca đến rồi sao ? Mau vào.”

Lão bản đẩy cửa ra, cung kính  thỉnh Vương gia đi vào, ta theo bản năng  đi theo Vương gia vào trong  , lão bản lại thân thủ chặn đường đi của ta .

Vương gia giống như là sau lưng có mắt vậy , lão bản mới vừa nâng tay ngăn đón ta, thanh âm lạnh như băng  liền truyền tới: “Không sao , hắn là thiếp thân thị vệ của  bổn vương  .”

Lão bản vội vàng buông xuống tay, cũng hơi cung kính  nhượng ta đi vào , đồng thời ý vị thâm trường  liếc mắt nhìn ta , có nghi hoặc, cũng có tối. . .

Ta tránh ánh mắt  tìm tòi nghiên cứu  của lão bãn kia , có điểm chật vật   đi vào. Vương gia đã ngồi xuống ở trên một chiếc nhuyễn ghế phủ da lông trắng như tuyết , ta cung kính  đứng ở  phía sau Vương gia, không dám tùy tiện ngẩng đầu đánh giá bốn phía.

Bỗng nhiên nghe được ” khúc khích ” một tiếng cười khẽ,  thanh âm trong trẻo khi nãy nghe được một lần nữa cất lên  “Tứ ca, đây là thiếp thân thị vệ ngươi mới đề bạt sao ? Lớn lên thật sự nhìn không đẹp lắm a.”

Ta ngẩng đầu bay nhanh nhìn lướt qua thiếu niên đối diện , một thân cẩm y, ngọc diện đào má, môi hồng răng trắng, mặt mày cùng Tứ Vương gia có  bảy tám phần giống nhau, nhưng không có loại khí chất đông chết người của tứ Vương gia . Cả người tản ra khí chất  thiếu niên  nhẹ nhàng khoan khoái cùng bướng bỉnh, đôi môi hơi hơi cong lại , trong lòng,ngực ôm lấy tiểu hài đồng khoảng  mười hai mười ba tuổi  , một bàn tay đang ở  trên người tiểu đồng  vuốt ve, hành vi phi thường phóng đãng. Ta ra được hắn là Thập Vương gia thường thường  lui tới vương phủ  ,là  đệ đệ cùng cha khác mẹ của Tứ Vương gia .

Trong lúc ta đang còn giá hắn, hắn hướng ta hứng thú cười, không biết sao lại làm cho ta đánh cái rùng mình, rất nhanh  cúi đầu.

Tứ Vương gia không để ý tới Thập Vương gia  trêu đùa, làm như  mất hứng nói: “Thập Đệ, ngươi như thế nào lại mang luyến đồng đến ? Thật không biết nặng nhẹ .”

Một câu nói ra khiến tiểu hài tử trong lòng ngực Thập Vương gia trong bị dọa  sợ run cả người, ta cũng không tránh khỏi một trận chột dạ. Tuy rằng tuổi của ta đã không thể kêu  là luyến đồng, kỳ thật tác dụng còn không phải cùng luyến đồng tương tự sao , cũng phải ngoan ngoãn  mở  hai chân cho Vương gia muốn làm gì thì làm.

Trong lòng một trận bi ai, cũng không có nghe những lời tiếp theo mà Vương gia nói . Tới lúc phục hồi tinh thần lại khi, phát hiện luyến sủng Thập Vương gia  ôm trong lòng đang ngực khóc đến lê hoa đái vũ , còn Thập Vương gia  thì  ôn ngôn an ủi, luôn miệng bảo bối giống như là cố ý kêu cho Tứ Vương gia nghe .

Tứ Vương gia cũng không tái để ý tới tiểu đệ  ngày thường kiêu căng làm bậy này nữa , ngược lại đối với người ngồi đối diện ở  gần cửa sổ  thì  nói: “Thất đệ, ngươi như thế nào không nói lời nào?”

Ta cũng nghiêng đầu nhìn , mới phát hiện nguyên lai bên cửa sổ cũng có một người đang ngồi , trường bào trắng thuần  cơ hồ cùng bức màn tung bay  hòa hợp nhất thể.Vẻ mặt thản nhiên , khí chất ôn hòa , vừa không lạnh như băng giống  Tứ Vương gia, cũng không giống Thập  Vương gia  anh minh tươi đẹp,  khuôn mặt tuấn tú mang theo một cỗ hương khí trí thức nồng đậm , ngồi ở chỗ kia giống như cùng gió mát ngoài cửa sổ  hòa hợp  nhất thể, không có cảm giác  mãnh liệt  tồn tại , lại đồng dạng làm cho người ta không thể bỏ qua.

Hắn thản nhiên quét ta liếc mắt một cái, làm cho ta có một loại cảm giác tâm sự bị nhìn thấu  . Hắn trên người phát ra  ôn hòa quang mang, rồi lại khiến ta càng thêm truy đuổi thân ảnh hắn . Hắn tựa hồ cảm giác được ánh mắt của ta , đối với ta nhẹ nhàng cười, ta giống như đặt mình trong  mùa xuân  hoa hải, có một loại cảm giác như xuân phong quất vào mặt .

Ta xấu hổ  quýnh quáng cúi đầu, trên mặt từng đợt nóng lên. Bỗng nhiên lại nghe đến Thập Vương gia trêu đùa : “Tứ ca, xem ra “Thiếp thân  “Thị vệ  của ngươi bị Thất ca mê hoặc rồi ? Mặt đỏ  giống như  cô nương a . Ngươi  ngươi nói xem , bộ dáng hắn bình thường vậy mà lúc mặt đỏ lên cảm giác cũng liền thuận mắt hơn.”

Thập Vương gia nói rất cao hứng, ta lại nghe mà mồ hôi lạnh chảy ròng ròng , Tứ Vương gia dùng  cặp mắt lạnh như băng lãnh  giống như hai thanh kiếm nhìn nhìn ta , sợ tới mức ta đại khí không dám suyễn, cứng còng  thân mình tiếp tục làm pho tượng. Hôm nay này Thập  Vương gia hình như không muốn tha cho ta mà .

Vương gia trành  ta một trận xong , lại chuyển hướng Thập Vương gia lạnh như băng nói: “Thập Đệ, ngươi hôm nay là cố ý tìm đến Tứ ca để quậy sao?”

“Tiểu đệ nào dám? Tứ ca trừng liếc mắt một cái ta đều nhanh đông lạnh thành băng , sao còn dám tìm Tứ ca quậy chứ .”Thập Vương gia miệng nói xong không dám, lại ở  dưới cái nhìn chăm chú lạnh ngắt của Tứ Vương gia lạnh cười tươi như hoa, ai mà tin cho được .

Tứ Vương gia luôn luôn yêu thương  đệ đệ này , bình thường có  không hài lòng cũng sẽ không thật sự phát hỏa  trên người hắn , mặc hắn trêu đùa, hôm nay lại thật là có điểm động khí .

“Thập Đệ!”  uy nghiêm  khẽ quát một tiếng, quả nhiên Thập Vương gia vừa thấy Tứ Vương gia thật sự tức giận, vui cười  mặt lập tức trầm  xuống dưới, chu   miệng quyết , một bộ “Ta là đang sinh khí “. Tứ Vương gia thở dài, nói: “Ta biết ngươi ở vì chuyện của Viên Nhược Hàn  mà giận Tứ ca , ngươi xưa nay tâm địa kiên cường, khó được lại đưa hắn để ở trong lòng.”

Thập Vương gia nghe xong lời này, sắc mặt càng thêm khó coi , nghiến răng nghiến lợi nói: “Nguyên lai Tứ ca biết ta đem Nhược Hàn  để ở trong lòng, vậy ngươi lại vì sao lại đối đại với hắn tàn nhẫn như vậy .”

“Tứ ca lúc ấy bị Viên Nhược Hàn chọc giận khí hôn đầu , sau cũng biết chính mình làm  có chút quá đáng . Ta đã phân phó người chiếu cố hắn thích đáng , ngươi nếu muốn hắn, ta đem hắn cho ngươi vậy .”Tứ Vương gia khó được nói chút nhuyễn nói, Thập  Vương gia cũng biết có chừng có mực. Hắn nhéo nhéo tiểu đồng trong lồng ngực , tự nhiên  nói: “Quên đi, nếu hắn đã không còn sạch sẽ gì , ta cũng không muốn . Tứ ca tự mình lo liệu đi.”

Nghe xong những lời này của Thập Vương gia , ta ngầm hung hăng rùng mình, vốn tưởng rằng Thập  Vương gia thích Viên thiếu gia, nếu có thể đem Viên  thiếu gia về , cũng có thể bớt đi chút  đau khổ. Xem ra Thập Vương gia  này cũng là loại có mới nới cũ . Vương tôn công tử quả nhiên mỗi người đều tâm ngoan thủ lạt a.

Các huynh đệ còn nói chút chuyện phiếm, không lâu liền đều tự tan.

Trở lại vương phủ, buổi tối Tứ Vương gia liền lôi ta lên giường . Thời điểm sau hi làm xong , Tứ Vương gia nói với ta : “An phận một chút , nhận rõ  thân phận của mình .”Ta lúc ấy mệt mõi kiệt sức  cũng không kịp nghĩ lại, liền mê man qua đi .

Posted in: Uncategorized